Không hiểu tại
sao, tên dì lại trùng luôn với tên mội người bà con đã di cư vào Nam năm 1954 (
theo hồi ức mà dượng Ba ghi lại). Việc này không biết có liên quan gì tới
chuyện dì kể là từng xách vali lên tàu năm đó nhưng lại quay về để chịu cái
kiếp sống nhọc nhằn chưa một ngày vui cho tới ngày đi …luôn. À, có vui chứ, sau
khi đã chết với đám tang hoàng tráng và một chỗ nằm phù hợp sở thích, sau lưng
là dãy núi U bò (tên dân dã) , phía trước là đường Hồ Chí Minh, cách có 500m.
![]() |
| Đã ba ngày |
Mai sau có nằm xuống, mình cũng mơ một chỗ
thế này, trên triền đồi cao không ngập nước, khô ráo, và ở gần với ranh giới âm
dương . Trời đât, đi rồi mà vẫn muốn mặt tiền
Nghe nói, (vì chưa có dịp kiểm chứng thì
người biết đã đi mất) khi dì mới 7 tuổi thì ông bà ngoại mất( sao hai người
mất cùng lúc nhỉ?) từ đó chắc dì ở với bà con hay ai đó cho tới khi về phố ở
với chị gái, là dì Ba. Từ lúc này thì mình bắt đầu nhận biết.
| Với Dì Ba (bồng con gái đầu) và anh họ (1954) |
Ông bà ngoại hay bà con thời đó hình như cũng
khá nên bị qui là địa chủ trong thời Cải
cách ruộng đất. Giai đoạn kinh khủng này đã làm cả nhà phát khiếp nên khi dì
yêu một người không thuộc giai cấp bần cố nông, tất nhiên là không ai đồng ý. Ám
ảnh này dẫn đến việc mai mối cho dì lấy
một người không hợp với dì lắm là bạn của dượng Ba, đã có một đời vợ và một con
riêng. Vợ cũ thì đã lấy chồng, con riêng sống với ông bà nội , chồng dì chỉ có
một nghề binh nghiệp (thoát ly từ năm 14 tuổi) và hầu như chẳng mấy bận tâm đến
gia đình. Mà dì, bất luận sống ở đâu, xuất thân thế nào thì cũng là một cô tiểu
tư sản chính hiệu nai vàng. Vậy là …cái gì phải đến, sẽ đến .
| Với con gái lớn (1963) |

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét