Thứ Hai, 3 tháng 12, 2012

Chạnh lòng



   Bắt đầu từ lúc nhờ he nhờ ông bạn quý nộp fee Visa giùm. Ông ý coi mình như cục gạch vỡ. Mọi ông bạn của he đều vậy. Mình chẳng để bụng đâu, quen rồi, nhưng không ngờ lúc già rồi lại sinh tật xấu, thấy ấm ức khó chịu. Rồi cũng cho qua.
   Thêm chuyện cho thuê nhà, tự làm thì không , để người khác làm. Cũng được, người khác đâu  có nề hà gì . Nhưng,  ý kiến mỗi lúc một kiểu, chẳng làm sao hiểu được mà tự trình bày lấy thì không.
   Khách muốn thuê nhà, thích thì cho , không thì thôi, nhưng người ta có quyền có ý kiến và anh có thể nêu rõ ý anh . Nhưng không làm thế đâu, không vừa ý một tý là nhảy đổng lên ngay tắp lự.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét